Lời nguyền "Nhà Xanh": Nghề Tổng thống nguy hiểm bậc nhất tại Hàn Quốc
Mới đây, dư luận quốc tế lại một lần nữa bàng hoàng trước thông tin cựu Tổng thống Hàn Quốc Yoon Suk-yeol bị kết án tù chung thân với tội danh "cầm đầu cuộc nổi loạn" sau khi ban bố thiết quân luật vào tháng 12 năm 2024. Sự kiện chấn động này tiếp tục nối dài bản danh sách đen tối của các đời lãnh đạo xứ kim chi, dấy lên một câu hỏi quen thuộc: Đây là "lời nguyền" giáng xuống chức vụ quyền lực nhất Hàn Quốc, hay thực chất là minh chứng cho sự nghiêm minh của pháp luật mà không một ai có thể trốn tránh?
Mỗi khi nhắc đến hồi kết của các đời lãnh đạo Hàn Quốc sau khi rời nhiệm sở, nhiều người thường đúc kết lại bằng một câu: 'Chẳng có ai hạ cánh an toàn'. Quả thực, nếu nhìn lại lịch sử kể từ năm 1948 – thời điểm Hàn Quốc chính thức chuyển mình sang thể chế dân chủ toàn diện – chúng ta sẽ thấy một thực tế khốc liệt. Trong số 14 vị Tổng thống, có tới 10 người nếu không bị phế truất thì cũng kết thúc con đường chính trị sau song sắt nhà tù. Thậm chí, có những người đã chọn cách tự kết liễu đời mình ngay trước cả khi bị đưa ra xét xử.
Dưới đây là bức tranh toàn cảnh về số phận của các đời Tổng thống Hàn Quốc:
Rhee Syng-man (1948-1960): Tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc. Ông cai trị theo chế độ tập trung quyền lực trước khi bị người dân lật đổ trong cuộc biểu tình ngày 19/4. Sau đó, ông phải tị nạn tại Hawaii và qua đời ở nước ngoài.
Yoon Bo-sun (1960-1962): Tổng thống thứ hai, nhưng chỉ giữ chức vụ trên danh nghĩa trước khi bị tướng Park Chung-hee lật đổ trong một cuộc đảo chính.
Park Chung-hee (1962-1979): Nhà lãnh đạo cai trị đất nước bằng bàn tay sắt trong 18 năm. Dù là người tạo ra "Kỳ tích sông Hàn" giúp kinh tế tăng trưởng thần tốc, ông lại sử dụng quyền lực to lớn để đàn áp phe đối lập. Ông bị chính Giám đốc cơ quan tình báo của mình ám sát vào năm 1979 khi đang tại chức.
Choi Kyu-hah (1979-1980): Bị lật đổ bởi một cuộc đảo chính quân sự do Chun Doo-hwan lãnh đạo.
Chun Doo-hwan (1981-1988): Vị tướng nắm quyền sau đảo chính và thực hiện cuộc đàn áp đẫm máu phong trào dân chủ ở Gwangju. Sau khi rời nhiệm sở, ông bị kết án tử hình vì tội đảo chính và nổi loạn, nhưng sau đó được giảm xuống tù chung thân và được ân xá vào năm 1997.
Roh Tae-woo (1988-1993): Người bạn thân của Chun Doo-hwan và là vị tướng dẫn dắt quá trình chuyển đổi sang chế độ dân chủ năm 1987. Tuy nhiên, sau này ông bị bắt và lãnh án 17 năm tù với tội danh tham nhũng, lật đổ, trước khi được giảm án và ân xá. Điều này đánh dấu sự kết thúc kỷ nguyên ba vị tướng cầm quyền ở Hàn Quốc.
Kim Young-sam (1993-1998): Vị Tổng thống dân sự đầu tiên sau thời kỳ quân quản. Ông là người thúc đẩy việc truy tố Chun Doo-hwan và Roh Tae-woo. Ông kết thúc nhiệm kỳ một cách bình thường.
Kim Dae-jung (1998-2003): Kết thúc nhiệm kỳ bình thường và vinh dự nhận giải Nobel Hòa bình năm 2000 vì những nỗ lực đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cũng như "Chính sách Ánh dương" đối với Triều Tiên.
Roh Moo-hyun (2003-2008): Một nhà lãnh đạo theo đường lối cải cách. Ông từng bị Quốc hội luận tội nhưng Tòa án Hiến pháp đã bác bỏ. Sau khi rời nhiệm sở, ông bị điều tra về tội tham nhũng và đã tự sát vào năm 2009 – một bi kịch lớn của chính trường Hàn Quốc.
Lee Myung-bak (2008-2013): Cựu CEO của tập đoàn Hyundai. Sau khi rời nhiệm sở, ông bị kết án 15 năm tù vì tội tham nhũng và nhận hối lộ khoản tiền lên tới 11 tỷ won.
Park Geun-hye (2013-2017): Con gái của cựu Tổng thống Park Chung-hee. Bà bị phế truất, bắt giam với tội danh tham nhũng, lạm dụng quyền lực và bị kết án 24 năm tù trước khi được ân xá.
Moon Jae-in (2017-2022): Kết thúc nhiệm kỳ bình thường mà không vướng phải bất kỳ rắc rối pháp lý nào.
Yoon Suk-yeol (2022-2025): Bị kết án tù chung thân vì tội "cầm đầu cuộc nổi loạn" xuất phát từ quyết định ban bố thiết quân luật vào tháng 12 năm 2024.
Lee Jae-myung (2025-nay): Đương kim Tổng thống Hàn Quốc.