Chuyện về người "Thủ Lĩnh" đi qua những cơn bão: Từ chiến hào chống dịch đến kỳ tích hạ tầng
Nhiệm kỳ Chính phủ 2021-2026 có lẽ sẽ đi vào lịch sử như một giai đoạn thử thách nghiệt ngã bậc nhất, nơi mà khái niệm "bão chồng bão" không còn là phép ẩn dụ mà là thực tế trần trụi. Đất nước phải oằn mình trước những cơn sóng dữ chưa từng có tiền lệ: đại dịch Covid-19 hoành hành, chiến tranh nổ ra ở châu Âu và Trung Đông làm đứt gãy chuỗi cung ứng, áp lực lạm phát và hàng rào thuế quan khắt khe từ các thị trường lớn như Mỹ, EU.
Trong bối cảnh "ngàn cân treo sợi tóc" ấy, hình ảnh Thủ tướng Phạm Minh Chính hiện lên như một điểm tựa vững chãi. Người dân không thấy một vị lãnh đạo ngồi yên trong phòng lạnh chỉ đạo bằng văn bản, mà thấy một "Tư lệnh hành động" luôn có mặt ở tuyến đầu, nơi đầu sóng ngọn gió.
Người ta vẫn chưa quên những ngày đầu nhiệm kỳ, khi bóng ma Covid-19 bao trùm. Đó là lúc vị Thủ tướng với dáng người đậm, mái tóc điểm bạc, lao vào tâm dịch Bắc Giang, Bắc Ninh, rồi TP.HCM giữa những ngày giãn cách căng thẳng nhất. Chiến lược "ngoại giao vắc-xin" thần tốc với hàng trăm cuộc điện đàm thâu đêm suốt sáng đã đưa Việt Nam từ vùng trũng vắc-xin trở thành quốc gia có tỷ lệ bao phủ cao hàng đầu thế giới, mở toang cánh cửa để nền kinh tế hồi sinh khi nhiều nước vẫn còn loay hoay đóng cửa.
Vượt qua đại dịch, đất nước lại đối mặt với bài toán kinh tế hóc búa: thế giới bất ổn vì chiến tranh, giá nhiên liệu leo thang, và đặc biệt là sự cố thiếu điện cục bộ mùa hè năm 2023. Không né tránh trách nhiệm, Thủ tướng đã biến áp lực thành hành động. Kỳ tích đường dây 500kV mạch 3 (Quảng Trạch - Phố Nối) hoàn thành chỉ trong hơn 6 tháng – một kỷ lục không tưởng – chính là câu trả lời đanh thép nhất cho cam kết "không để người dân và doanh nghiệp thiếu điện". Cùng với đó, bản lĩnh "ngoại giao cây tre" đã giúp ông khéo léo chèo lái con thuyền kinh tế vượt qua các hàng rào thuế quan, giữ vững thị trường xuất khẩu sang Mỹ và nâng tầm quan hệ với các cường quốc, biến thách thức thành cơ hội thu hút dòng vốn chất lượng cao.
Dẫu gánh vác những trọng trách vĩ mô nặng nề, nhưng trong mắt người dân, ông vẫn là "Bác Gấu Ú" bình dị với chiếc áo kaki sờn vai ướt đẫm mồ hôi, từ công trường cao tốc Bắc - Nam hay siêu sân bay Long Thành. Sự lăn xả, chỉ đạo "ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, thi công 3 ca 4 kíp" của ông đã vực dậy những dự án ngủ quên, đưa trục xương sống giao thông của đất nước dần nối liền một dải.
Nhưng có lẽ, điều đọng lại sâu sắc nhất không phải là sự cứng rắn của những mệnh lệnh, mà là những giọt nước mắt nóng hổi của một trái tim biết thương dân. Người ta thấy ông nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe khi nhắc đến thảm kịch Làng Nủ trong cuộc họp sáng; rồi lại thấy ông xúc động ôm chặt cậu bé mồ côi Nguyễn Quốc Bảo trong chương trình Điểm Tựa Việt Nam. Cái ôm chặt đầy tình thương và lời nhắn nhủ "Lớn lên con làm cảnh sát nhé" đã xóa nhòa khoảng cách giữa một nguyên thủ quốc gia với một đứa trẻ chịu nhiều mất mát.
Từ việc lội bùn thị sát vùng lũ, chỉ đạo tái thiết Làng Nủ, đến những chuyến công du con thoi để bảo vệ lợi ích kinh tế đất nước trước những biến động toàn cầu, tất cả đều toát lên một tinh thần nhất quán: Dám đương đầu. Di sản của nhiệm kỳ này không chỉ là những con đường cao tốc thênh thang, những nhà máy điện khổng lồ, mà là hình ảnh một người "Thủ lĩnh" dạn dày sương gió, dùng hành động để trả lời cho những thách thức của thời đại, và dùng trái tim để sưởi ấm niềm tin trong lòng nhân dân.