Bức tranh tiền tệ Đông Nam Á 2025: Những gam màu đối lập trước cơn gió USD
Kết thúc năm 2025, thị trường ngoại hối Đông Nam Á chứng kiến sự phân hóa sâu sắc chưa từng thấy. Trong khi Việt Nam và Indonesia chật vật trước áp lực mất giá, thì Malaysia và Thái Lan lại tạo nên cú lội ngược dòng ngoạn mục, vẽ nên một bức tranh kinh tế đa sắc thái trong khu vực.
Sức ép lên nhóm nền kinh tế đang phát triển
Tâm điểm của sự chú ý dồn về nhóm các đồng tiền chịu áp lực giảm giá mạnh, dẫn đầu là Việt Nam. Số liệu thống kê tính đến tháng 12/2025 cho thấy Đồng Việt Nam (VND) đã có mức giảm sâu nhất trong nhóm được khảo sát, mất 3,4% giá trị so với đầu năm. Tỷ giá USD/VND đã leo lên mức kỷ lục hơn 26.360 đồng, phản ánh áp lực lớn từ nhu cầu ngoại tệ cho nhập khẩu và các yếu tố vĩ mô nội tại.
Cùng chung xu hướng này, Indonesia và Philippines cũng không nằm ngoài vòng xoáy suy yếu, với mức giảm lần lượt là 2,5% và 2,2%. Việc đồng Rupiah và Peso mất giá cho thấy các ngân hàng trung ương tại đây vẫn đang trong cuộc chiến cân não giữa việc giữ lãi suất để bảo vệ tỷ giá hay nới lỏng để hỗ trợ tăng trưởng.
Ở nhóm các nền kinh tế biên giới như Lào, Campuchia và Myanmar, tỷ giá giữ mức biến động rất hẹp, chỉ giảm nhẹ từ 0,1% đến 0,3%. Tuy nhiên, sự ổn định "trên giấy tờ" này thường đi kèm với các biện pháp kiểm soát vốn chặt chẽ hoặc mức độ đô la hóa cao trong nền kinh tế, khiến biến động danh nghĩa không phản ánh hết thực tế thị trường.
Cú "lội ngược dòng" của Ringgit và Baht
Trái ngược hoàn toàn với gam màu trầm của nhóm trên, phần còn lại của Đông Nam Á lại chứng kiến sự trỗi dậy mạnh mẽ của đồng nội tệ. Malaysia trở thành "ngôi sao sáng" nhất khu vực khi đồng Ringgit (MYR) tăng trưởng ấn tượng tới 8,2% so với USD. Tỷ giá giảm từ 4,47 xuống còn 4,13 MYR đổi 1 USD. Sự phục hồi này có thể được lý giải nhờ thặng dư thương mại bền vững và dòng vốn đầu tư nước ngoài (FDI) quay trở lại mạnh mẽ vào lĩnh vực công nghệ và bán dẫn.
Không kém cạnh, Thái Lan cũng ghi nhận sự hồi sinh của đồng Baht (THB) với mức tăng 6,8%. Sau những giai đoạn biến động, sự trở lại của ngành du lịch – động lực tăng trưởng chính của xứ Chùa Vàng – dường như đã cung cấp nguồn thu ngoại tệ dồi dào, giúp đồng tiền này lấy lại vị thế. Singapore, với chính sách tiền tệ dựa trên tỷ giá hối đoái thay vì lãi suất, tiếp tục duy trì vị thế "hầm trú ẩn" an toàn khi đồng SGD tăng 3%, khẳng định sức mạnh của một trung tâm tài chính hàng đầu.
Bài toán "được – mất" trong cuộc chơi tỷ giá
Sự phân hóa này đặt ra những bài toán kinh tế khác nhau cho từng quốc gia. Với Việt Nam và các nước có đồng tiền suy yếu, "nỗi đau" tỷ giá mang lại lợi thế cạnh tranh ngắn hạn cho xuất khẩu và du lịch, khi hàng hóa và dịch vụ trở nên rẻ hơn trong mắt khách quốc tế. Tuy nhiên, cái giá phải trả là áp lực lạm phát nhập khẩu ("nhập khẩu lạm phát") khi giá nguyên liệu, xăng dầu tăng cao, đồng thời gia tăng gánh nặng nợ công định danh bằng ngoại tệ.
Ngược lại, với Malaysia hay Thái Lan, đồng nội tệ mạnh lên giúp giảm chi phí nhập khẩu máy móc, nguyên liệu và kiềm chế lạm phát hiệu quả. Chính phủ các nước này cũng "dễ thở" hơn trong việc trả nợ nước ngoài. Song, thách thức lại chuyển sang vai các doanh nghiệp xuất khẩu khi hàng hóa của họ trở nên đắt đỏ hơn, làm giảm sức cạnh tranh trên trường quốc tế.
Nhìn chung, năm 2025 khép lại với những biến động trái chiều, buộc các nhà điều hành chính sách tại Đông Nam Á phải tiếp tục linh hoạt chèo lái để tìm điểm cân bằng giữa tăng trưởng và ổn định vĩ mô trong bối cảnh đồng USD vẫn là một biến số khó lường.